Chương 4: Đùa bỡn. Chương 5: Tạ Lan Viễn. Chương 6: Dâʍ thư (。・//ε//・。) Chương 7: Thăm bệnh. Chương 8: Long dương chi hảo*. Chương 9: Hoàng Thượng - Thanh Anh vô tình gặp gỡ. Chương 10: Chạy trốn. Chương 11: Ăn thịt ( ̄ハ ̄*) Chương 12: Đêm dã chiến~~. 8.5/10. 138.2K. Tác giả: Thư Thư. Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Ngược, Cổ Đại, Truyện Sủng. Nguồn: lustaveland.com. Trạng thái: Full. [Dịch giả: [L.A]_KaiSa Team. Designer: [L.A]_Vân Tần. 1Vs1, 21+, BP, Cao H, Cổ đại, Cung đình hầu tước, H văn - Thịt văn, HE, Ngôn tình, Ngọt, Ngược, Sắc, Sủng] Đợi mấy ngày nữa, khi phong ba qua rồi, lại tìm cách để Hoàng thượng phát hiện thì ra là ta giả mang thai, lừa gạt chàng, tội này thật sự rất lớn. khôngchỉ là tội khi quân, mà một nữ nhân, lại giả mang thai lừa gạt Hoàng thượng, nếu như thành công, rất có thể tìm Hoàng Thượng Thứ Tội. Tạ Thanh Anh cải trang thành nam nhi thay ca ca tham dự khoa cử, đỗ Trạng Nguyên, vào triều làm quan, mới chớp mắt đó mà đã gần ba năm. Từ thuở ban đầu thấp thỏm lo âu, mỗi một bước đi đều cẩn thận từng li từng tí, cho đến hôm nay mạnh dạn hành tẩu trên triều đình, có trời mới biết nàng đã sợ hãi biết nhường nào. Trấn Thành phát cuồng vì "Hoàng Thượng" Mèo đi thi Người Bí Ẩn Tập 1 Mùa 6 2019#hoang_thuong #tran_thanh #viet_huong#HaiMoi2019 #HaiMoi #Hài_Mới_2019 #Hài_Mớ Vợ hoàng tử: Hoàng túc, hoàng tử phi. Vợ bé: Trắc phi/thứ phi. Thiếp: Phu nhân. Thời nhà Thanh: Vợ lớn A ca: Đích phúc tấn. Vợ bé A ca: Trắc phúc tấn. Con gái. Con gái vua : Công chúa, Hoàng nữ. Con rể vua : Phò mã. Nhà Thanh: Con gái: Cách Cách. Con rể: Nghạch phò. Con vua gọi: Vua JmAlo. Tạ Lan Viễn và Tạ Thanh Anh là một đôi song sinh long phượng thai Tạ Lan Viễn là huynh trưởng, một thân đầy tài hoa học thức, chỉ tiếc quanh năm ốm yếu nhiều bệnh, thật khiến người ta lo lắng cho vị công tử dịu dàng này. Tạ Thanh Anh là muội muội, vốn rất thích học chữ đọc sách, tuy là nữ nhi nhưng may mắn được sinh ra trong một gia đình không trọng nam khinh nữ, từ nhỏ đã được danh sư và phụ thân chỉ dạy, nên kiến thức của nàng cũng chẳng thua kém vị ca ca song sinh. 3 năm trước, Tạ Lan Viễn trở bệnh nặng, kỳ thi Hương quan trọng mà bấy lâu y mong ước cũng không thể tham gia, chỉ đành chấp nhận nằm trên giường bệnh. 3 năm trước, Tạ Thanh Anh thấy huynh trưởng thất vọng buồn khổ mà quyết tâm làm ra một chuyện tày trời. Nàng mặc lên y phục nam tử, giả dạng làm huynh trưởng thay y hoàn thành kỳ thi. Nàng tin huynh trưởng sẽ sớm bình phục, nàng giúp y vượt qua kỳ thi Hương, rồi đến kỳ thi Hội y sẽ khỏe mạnh để tham dự. Nhưng Tạ Lan Viễn vẫn không khỏe lại, chỉ có Tạ Thanh Anh một đường vượt qua thi Hương, thi Hội và thi Đình, cuối cùng còn được đích thân hoàng thượng chọn làm Trạng nguyên. Cứ vậy, Tạ Thanh Anh trong thân phận của Tạ Lan Viễn đã làm quan được 3 năm, tuy chỉ là một biên tu thất phẩm nho nhỏ nhưng cũng được xem là thân tín của hoàng thượng. Ba năm… Từ lo lắng sợ hãi ban đầu, mỗi hành động đều dè chừng cẩn thận, cho đến bây giờ có thể hào phóng bình tĩnh bước đi trong hoàng cung, chỉ có trời mới biết nàng đã trải qua biết bao nhiêu lần nguy hiểm. Thật may khi cuối cùng huynh trưởng cũng khỏe lại, nàng có thể khôi phục thân phận vốn có. Không cần tiếp tục trà trộn trong triều đình, không còn suốt ngày lo lắng hãi hùng. Không cần ngày ngày đối mặt với hoàng thượng, với quyền lợi chí tôn cao thượng và đôi mắt hờ hững của hắn. Không cần phải sợ hãi hoàng thượng có thể nhìn thấu thân phận nữ tử của nàng qua tầng tầng quan phục. Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi… Tiêu Trần Mạch là cửu ngũ chí tôn của giang sơn Đại Dận và Tạ Lan Viễn là môn sinh mà hắn đắc ý nhất. Y đầy bụng kinh luân, văn chương lỗi lạc, cho dù là sách sử hay là sách luận đều có những kiến giải độc đáo của riêng mình. So với những lão thần trong triều, Tạ Lan Viễn có rất nhiều quan điểm hợp ý với hắn. Cũng bởi vậy sau khi “Tạ Lan Viễn” đỗ đạt Trạng Nguyên 3 năm trước, khi Tiêu Trần Mạch phê duyệt tấu chương, cáo sắc, đều rất thích triệu y theo hầu bên người. Nhưng dần dần, Tiêu Trần Mạch cảm thấy mình thật không ổn Bởi vì mỗi khi “Tạ Lan Viễn” đứng trước mặt hắn nói chuyện sửa sang lại tấu chương hắn lại bắt đầu không nhịn được mà nhìn chăm chú nhìn y. Có một lần bận bịu đến đêm khuya, khi “Tạ Lan Viễn” không chống đỡ nổi nằm trước án ngủ, hắn còn trộm hôn môi y. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland Trong nháy mắt chạm môi đó, hắn chợt nhớ tới mấy trăm năm lịch sử huy hoàng của vương triều, nhớ tới sự giáo dục ân cần của phụ hoàng quá cố. Sao hắn lại có thể… Sao hắn lại có thể… Động tâm với một nam tử được! Tình cảm sai lầm này, vốn đã chết yểu từ lúc bắt đầu, vốn định sẵn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Chỉ là… vì sao bản thân đã quyết tâm cắt đứt đoạn tơ tình vụng trộm, quyết tâm vùi lấp cảm tình hậu thế bất dung này dưới đáy lòng… Nhưng hắn vẫn chẳng thể quên được y. Nếu y là nữ tử hoặc mối quan hệ giữa hắn và y không phải quân vương thần tử, chỉ là những người bình thường không bị ràng buộc bởi trách nhiệm, hậu thế… thì tốt biết bao. Và rồi ông trời vẫn thương tình hắn, khi “Tạ Lan Viễn” không phải Tạ Lan Viễn mà là Tạ Thanh Anh, là người có thể đường đường chính chính đồng hành cùng hắn tới cuối cuộc đời. Thật may sao, Tiêu Trần Mạch có thể lấy Tạ Thanh Anh làm thê. Tạ ái khanh, ta yêu nàng. . . . “Hoàng thượng thứ tội” là một bộ truyện ngắn gọn, nội dung đơn giản dễ hiểu và tiết tấu cũng khá nhanh. Nói chung đây là bộ thuần H văn nên khía cạnh quan trọng nhất tất nhiên là H rồi, cảnh H nóng bỏng, hấp dẫn, chất lượng đậm đà, đảm bảo khiến các sắc nữ hài lòng. Cốt truyện tuy không quá đặc sắc nhưng vẫn khá ổn đối với một bộ H văn, giọng văn edit mượt, đầy đủ các sắc thái, đây sẽ là một lựa chọn thích hợp cho những nàng sắc nữ đấy. ____ *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre Google/Huaban Mạnh bà truyền 1042 15/10/2022 ReviewMẠNH BÀ TRUYỀNTác giả Lý Triều CẩnThể loại Huyền huyễn, dài 53 chương + 1 ngoại truyệnTình trạng hoàn.********“Mạnh Bà truyền” là câu chuyện kể về một người con gái tên Mạnh... Lâu chủ vô tình 1039 15/10/2022 ReviewLÂU CHỦ VÔ TÌNHTác giả Nhất Độ Quân HoaThể loại Cổ đại, ngược tâm, ngược thân, huyền huyễn, SEĐộ dài 17 chươngTình trạng Hoàn editLãnh Phi Nhan là nữ ma đầu giết ... Họa bì 1038 15/10/2022 ReviewHỌA BÌTác giả Goodnight Tiểu ThanhThể loại Cổ đại, huyền huyễn, ngược tâm, ngược thân, SESố chương 5 chươngTình trạng hoànNăm xưa, Tần Tử Phượng vốn là thiên kim tiểu thư tôn quý vô ngần. Tron... 33 ngày thất tình 1034 15/10/2022 Review33 NGÀY THẤT TÌNHTác giả Bảo Kình KìnhThể loại hiện đại, hài, OESố chương 35 chươngTình trạng hoàn, đã XB chuyển thể thành phimLink onl http// Valentine’s ... Hận này dằng dặc mãi không nguôi 1034 15/10/2022 ReviewHẬN NÀY DẰNG DẶC MÃI KHÔNG NGUÔITác Giả Tuỳ Vũ Nhi AnThể Loại Cổ đại, đoản văn, thanh mai trúc mã, Trạng HoànSố Chương 7 chương“Ta mất nàng, cũng đã mất luôn quãng t... Trả ta kiếp này 1033 15/10/2022 ReviewTRẢ TA KIẾP NÀYTác giả Thiên Tình Hữu PhongThể loại Cổ đại, Huyền Huyễn, Sủng nữ, Ngược nam, Nam chính thâm tình, chương 44 chương + 1 ngoại truyện....Tình trạng Hoàn, Đã xuất bảnCảnh báo Chống chỉ đ... Ariana DeBose was hurt by the reaction Picture Stuart Wilson/BAFTA/Getty Images for BAFTAAriana DeBose has reflected on that infamous viral moment at the Baftas and admitted it didn't match up with her original plan. In case you were living under a rock back in February, the 32-year-old Oscar winner caused quite the stir and sparked some criticism on social media for rap which commented on each of the female nominees up for gongs at the event. Now, the West Side Story actress has gone into some detail on that night, admitting that she initially wanted to perform something inspired by Madonna hit Vogue. 'What I initially started out with was much simpler. It was just a list of names, to be honest,' she told Marie Claire, with producers wanting to go for 'something showier'. 'We came up with something that was as far as I was willing to go, and that also met their needs,' she explained, although she has refused to reveal what her conversations were like with producers after the award show. 'Lessons were learned,' she said, later adding 'Every time you step out on a stage, there's a chance it's not going to go well for either you or for the audience for whatever reason. And it seems that that was one of those performances. You win some, you lose some.' The response was split Picture Stuart Wilson/BAFTA/Getty Images for BAFTA She doesn't want to shy away from the 'hurtful' way people spoke about her Picture Kate Green/BAFTA/Getty Images for BAFTAAriana previously admitted she 'had a blast' on the night, but now she's revealed how 'hurtful' the online backlash to her performance was. 'I have found that trying to act as if I don't feel something is not helpful. Pretending it's not happening, not helpful,' she said. She was upset her grandmother had to see the abuse Picture Alan Chapman/Dave Benett/Getty Images'Yes, I performed at the Baftas. Yes, the Internet had a moment about it. Yes, some things were said that I didn't appreciate and that I found very hurtful. 'And yes, eventually the tide turned on the Internet and people found what I saw in it the fun, the joy. But that doesn't mean that along that little journey, I didn't feel my feelings about having the Internet make fun of me for being me and doing what I love to do.' While she did deactivate her Twitter account at the time, Ariana has revealed how she cried 'once' over the whole situation, which came from the harmful abuse being sent her way online. She explained 'I did cry once, but it was because I felt so bad that my grandmother was seeing the really horrible things that were being said that had actually nothing to do with the performance, that were just ripping me apart. 'That's when I cried, because my grandmother loves me, and she doesn't want to read that. Got a story? If you’ve got a celebrity story, video or pictures get in touch with the entertainment team by emailing us celebtips calling 020 3615 2145 or by visiting our Submit Stuff page - we’d love to hear from you. MORE Ariana DeBose is all of us as she struggles to keep calm while meeting Morgan Freeman MORE Ariana DeBose makes light of viral Bafta rap as she returns to stage at Sag Awards 2023 Từ hôm tự mình nghiệm thân cho Tạ Lan Viễn, tính tình quân chủ trẻ tuổi của Đại Dận triều chưa bao giờ nóng nảy đến thế, trình độ buồn vui thất thường, có thể nói là kinh khủng nhất từ xưa đến triều, phàm là thần tử xin tội thay cho Cảnh vương, tất cả đều bị giáng ba cấp, phàm là quan lại bị tố tham ô hối lộ, một khi thẩm tra ra, xử phạt thật hậu cung, động một tý là quơ ngã không biết bao nhiêu đồ cổ, không chỉ khiến phủ nội vụ đau lòng không thôi, còn khiến cung nhân hầu hạ kinh hồn bạt hôm đó, sau khi Tiêu Trần Mạch đập nát vụn một chén ngọc giá trị liên thành, rốt cuộc Lý Mậu Toàn cũng đánh bạo tiến lên hỏi “Hoàng Thượng, nô tài liều chết hỏi một câu, mấy ngày qua tâm trạng ngài không tốt, chung quy là vì chuyện gì thế ạ?”Y vừa dứt lời, Tiêu Trần Mạch lập tức ném ánh mắt lạnh như băng sang.“Lý Mậu Toàn, hôm nay ngươi ăn gan hùm phải không?!”“Nô tài không dám.” Lý Mậu Toàn cuống quýt quỳ xuống, y hối hận vì bản thân nhiều chuyện, song lời đã ra khỏi miệng, cũng chỉ có thể tiếp tục, cho nên y cẩn thận giải thích “Chẳng qua mấy ngày nay nô tài thấy ngài buồn lo, nô tài lo lắng cho sức khỏe của ngài.”Y quỳ trêи nền gạch lạnh toát, đầu cúi thấp không dám thả lỏng, dáng vẻ cút cung tận tụy và trung thành, thấy chết không rõ đây là thủ đoạn y thường dùng, nhưng dù sao cũng là nô tài theo hầu từ nhỏ, Tiêu Trần Mạch hừ lạnh một tiếng rồi lạnh nhạt nói “Đứng lên đi.”Nói xong, hắn âm thầm thở dài trong quá trong ắt không có cá, thân là quân vương, hắn đã hiểu từ lâu, rất nhiều chuyện không phải chỉ đơn giản là màu đen hoặc trắng, chính giữa còn có khu vực màu ngày nay, làm sao hắn không biết có một số việc bản thân hắn xử lý có chút quá qua là, hắn thật sự không thể khống chế nhỏ đến lớn, lần đầu tiên hắn thích một vì người kia là nam tử, cùng giới tính với mình, cho nên hắn đau khổ kiềm chế ba năm, chỉ dám ngắm nhìn từ xa, không dám đến vả lắm hắn mới đến gần một chút, nhưng mà, vừa mới bày tỏ xong tâm ý của mình, đối phương lập tức tránh hắn như rắn khi hắn nản lòng thoái chí, không ngờ lại vô tình gặp người nọ ở ngoài cung, hắn phát hiện thì ra người nọ là nữ tử, không chỉ mây mưa một phen, thậm chí lòng người ta cũng có này khiến hắn mừng như điên, không thể không cảm kϊƈɦ trời kết quả thế nào?Rõ ràng chỉ là một giấc mộng đẹp!Tỉnh mộng, người nọ chỉ có lễ quân thần với hắn như trước, chẳng có nửa phần tình gian còn chuyện nào trào phúng hơn chuyện này?Uổng công hắn là quân chủ Đại Dận, có được giang sơn vạn dặm, thế nhưng ngay cả người mình thích cũng không chiếm tàn nhẫn nhất trêи thế gian, không gì sánh bằng ngỡ như có được, sau lại mất đi lần tỉnh táo lý trí sống suốt hai mươi ba năm, song lúc này đây, hắn thật sự phẫn nộ đến cực điểm, đau lòng đến cực điểm, hắn cảm thấy trái tim tràn ngập bi thương không chỗ phát tiết, bởi vậy mấy ngày nay, hắn mới làm ra những chuyện không giống với tính tình lúc trước.“Lý Mậu Toàn, ngươi đã từng nằm mơ chưa?” Quân chủ trẻ tuổi chán nản hỏi thái giám thân cận của mìnhMơ?Đây là chuyện gì?Dù Lý Mậu Toàn đi theo Tiêu Trần Mạch từ thuở nhỏ, cũng đoán không ra ý hắn là không cần y đoán mò, đối phương đã nói tiếp.“Trẫm thấy một giấc mộng đẹp, trong mộng, Tạ khanh biến thành nữ tử, lông mày như họa, tóc dài như suối, ngực cao ngất, hai chân thon dài, động lòng người không nói sao cho hết, giống như tiên nữ trong cổ văn miêu tả vậy.”Lần này, Lý Mậu Toàn đã ra, bởi vì Tạ đại vậy y cười đáp “Hoàng thượng, ngài là quân chủ của Đại Dận, đứng trêи vạn người, nếu ngài thật lòng yêu thích Tạ đại nhân, vậy thì chỉ lệnh cho ngài ấy thường xuyên vào nội cung là được rồi. Ở tiền triều, chẳng phải thiên tử Đại Chu cũng rất thích sủng thần hay sao? Chuyện này không có gì lớn cả.”Y nói như vậy, đương nhiên Tiêu Trần Mạch cũng nghĩ là sau lần triệu kiến Tạ Lan Viễn đó, mỗi lần nằm mộng hắn đều mơ thấy tình cảnh đêm hôm đó, thức dậy lần nữa, cái ý tưởng này càng mãnh liệt nhưng . . .“Lý Mậu Toàn, ngươi biết không, có những lúc ở trêи người Tạ khanh, dường như Trẫm có thể nhìn thấy hai người.”Những lời này khiến Lý Mậu Toàn sợ hãi kêu nhỏ một tiếng, y vội hỏi “Hoàng thượng, ý người là gì?”Sao lại nhìn ra hai người?Dáng vẻ Tạ đại nhân vẫn luôn như thế mà, y đâu phát hiện có gì Trần Mạch cũng cảm thấy suy nghĩ của mình hoang đường, nhưng mà, những chuyện xảy ra gần đây, có chuyện nào là không hoang đường đâu?Thái độ chợt xa chợt gần của Tạ Lan ràng ngày ấy vô cùng chân móng tay trêи lưng hắn vẫn chưa biến thêm người nọ luôn cố chứng minh mình là nam tử. . .Tất cả tất cả, dường như có bí lần này đến lần khác, Tiêu Trần Mạch như lạc vào mê cung, không nhìn lẽ, người đứng bên ngoài cục diện như Lý Mậu Toàn, ngược lại có thể thấy như thế, Tiêu Trần Mạch nói tiếp “Ngươi còn nhớ hôm chúng ta đến Tạ phủ không? Ngày đó thái độ Tạ Lan Viễn đối với trẫm có chút kỳ lạ, quá cung kính, không tự nhiên, chẳng giống hắn chút nào. Nhưng mà hôm chúng ta gặp chuyện, hắn lại khôi phục như thường, giống dáng vẻ trước mặt trẫm như trước. Có điều lần hắn đến thư phòng trẫm mới đây, lại không giống. Trẫm cũng không biết khác biệt chỗ nào, dường như. . .”“Dường như thế nào ạ?”“Dường như có lúc hắn là nam tử, có lúc lại là nữ tử. Ngươi nói xem, suy nghĩ của trẫm có phải điên rồi không?” Nói xong, hắn cười khổ nhìn Lý Mậu nhiên, nô tài trước mặt chẳng thể hiện chút vui vẻ nào chỉ không cười, sắc mặt y còn hết sức kỳ lạ, có vẻ đang nghĩ đến chuyện gì đó dị thường.“Lý Mậu Toàn,” thấy nô tài kia ngang nhiên thất thần trước mặt hắn, Tiêu Trần Mạch nhíu mày không vui, “Trẫm đang nói chuyện với ngươi đấy.”“Hoàng . . Hoàng thượng . . .” Thật ra không phải Lý Mậu Toàn thất thần, chẳng qua y chỉ sợ hãi vì ý tưởng chợt nảy ra trong đầu mình mà y run run “Ngài xem nữ tử giống Tạ đại nhân, có khi nào là. . .”“Có khi nào là gì? Lý Mậu Toàn, từ lúc nào ngươi nói chuyện ấp a ấp úng thế hả?”Lý Mậu Toàn cười phải y cố ý làm chủ tử sốt ruột, chỉ là suy nghĩ này của y quả thật không thể tưởng tượng mà, lỡ như?Lỡ như. . . Đúng như những gì y phỏng đoán, vậy y chính là công thần rồi, hơn nữa còn phân ưu với chủ vậy, Lý Mậu Toàn hít sâu một hơi, trầm ngâm nói “Nô tài chỉ suy đoán mà thôi. Hoàng thượng, hôm ngài đến Tạ phủ thăm Tạ đại nhân, nô tài đã gặp muội muội Tạ đại nhân trong phủ.”Muội muội Tạ Lan Viễn?Nghe thế, Tiêu Trần Mạch hơi nhíu mày, “Nói tiếp.”“Nhắc tới cũng lạ, muội muội Tạ đại nhân chính là long phượng thai với ngài ấy, bất luận là tướng mạo, hay là thân hình, hai người đều giống nhau như đúc, khác biệt duy nhất ở chỗ, một người là nam tử, một người là tiểu thư mỹ mạo. Ngày ấy suýt chút nữa nô tài đã nhận sai.”Lời y vừa nói chẳng khác nào tiếng sấm cuồn cuộn thét gào đánh vào tai Tiêu Trần Mạch, hắn bỗng đứng phắt dậy, lạnh lùng mắng “Nô tài ngu xuẩn! Sao bây giờ mới nói cho trẫm biết?”“Hoàng thượng,” Lý Mậu Toàn cẩn thận từng li từng tí đáp “Nếu không phải người nói Tạ đại nhân lúc là nam nhân lúc là nữ nhân, với đầu óc ngu xuẩn của nô tài, làm sao có thể nghĩ ra? Dù sao. . . Lúc nô tài nhìn thấy Tạ đại nhân, ngài ấy luôn là nam tử.”Lời này của y không nói toàn bộ, phải nói là, khi chủ tớ hai người gặp Tạ đại nhân, lần nào cũng là nữ giả nam sử, thật sự đúng là muội muội ruột Tạ Lan Viễn giả trang hắn diện thánh, tham nghị triều chính, như vậy, chính là tội khi quân rồi. Theo luật, tru di cửu mà, mấy lời này một nô tài như y không dám tội hay không, suy cho cùng, chẳng phải chỉ dựa vào một câu nói của Hoàng Thượng sao?Y không lên tiếng nữa, Tiêu Trần Mạch lập tức hồi tưởng lại từng lần từng lần tiếp xúc với “Tạ Lan Viễn”.Khó trách, mỗi lần diện thánh nàng đều cách hắn xa như trách, lúc nào nàng cũng sợ hãi hắn vô khách, giấc mộng kia chân thật đến thế.. . .Đã từng cảm nhận được chỗ khác lạ, vậy vạch trần bí mật này là rõ khanh à Tạ khanh, nàng giấu trẫm khổ lắm đúng không?Nếu không trị tội nàng thích đáng, vậy thì quả thật phải xin lỗi nàng!~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~Thắp ba nén nhang cầu phúc cho chị tai qua nạn khỏi. Amen! Minh Đức vương triều Đại Dận, ngày mười lăm tháng tám năm thứ nay, là một ngày rất đẹp trời, bầu trời xanh thẳm, ánh mặt trời ấm áp, chiếu lên người khiến người ta thoải vì là trung thu, trong cung đặc biệt ân chuẩn cho các vị đại thần nghỉ ngơi, hôm nay không cần làm việc, có thể trở về đoàn tụ với người hạ triều, Tạ Thanh Anh chuẩn bị theo chân mọi người xuất cung hồi phủ, nhưng còn chưa đi đến cửa cung, nàng đã bị một tiểu thái giám gọi lại.“Tạ đại nhân, xin dừng bước.”Tạ Thanh Anh quay đầu nhìn lại thì nhận ra đồ đệ của tổng quản thái giám. Nàng vội dừng bước, chấp tay đứng trước đoàn người đi đến gần, nàng mới cười nhẹ hỏi “Chẳng hay công công có chuyện chi?”“Hoàng thượng vừa mới truyền khẩu dụ, tuyên đại nhân đến Ngự thư phòng yết kiến.” Đối với vị thần tử được Hoàng đế sủng ái từ xưa đến nay này, quả nhiên tiểu thái giám vô cùng khách sáo, ngữ khí nhẹ nhàng mặt treo tươi cười, hành động cẩn thận từng li từng được là Hoàng đế tuyên triệu, Tạ Thanh Anh không dám qua loa, nàng vội nói “Làm phiền công công, chúng ta mau đi thôi.”Nói xong, nàng nhanh chóng theo chân tiểu thái giám, đi về hướng nội đường đi, đi qua hành cung quen thuộc, lòng nàng vô cùng lo lắng, song ngoài mặt nàng vẫn phải tỏ vẻ bình thản ung dung, khiến người ta không nhìn ra sơ năm rồi. . .Mới chớp mắt, nàng thay thế ca ca tham dự khoa cử, đỗ trạng nguyên, sau đó vào triều làm quan, đã gần ba năm đầu tâm thần bất định, mỗi một bước đi nàng đều tính toán cẩn thận chặt chẽ, bây giờ có thể hiên ngang đi lại trong nội cung, song có trời mới biết nàng đã trải qua nguy hiểm biết bao nhiêu may, bệnh ca ca khắp khỏi rồi, chẳng bao lâu nữa, hắn có thể trở lại thay nàng vào lúc đó, nàng sẽ có thể khôi phục khôi phục gương mặt vốn gia cũng tốt, ngao du thiên hạ cũng tốt, chỉ cần không cần lăn lộn trêи triều, ngày nào cũng lo lắng hãi đến đây, tâm trạng khẩn trương cũng từ từ thả lỏng, bước chân nàng cũng nhẹ hơn rất thái giám dẫn nàng đến Ngự thư phòng rồi dừng lại ngoài cửa chính, làm động tác mời nàng vào một Thanh Anh sửa sang lại triều phục, sau khi chắc chắn triều phục và bùi tóc đều chỉnh tề, nàng mới đẩy cửa khom lưng tiến điện tràn ngập ánh sáng, mùi Long Tiên Hương quen thuộc, gió lùa qua cửa sổ, cả phòng đầy hương thơm.“Thần Tạ Lan Viễn tham kiến Hoàng Thượng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”Nàng quỳ xuống cúi đầu hành lễ.“Đứng lên đi.” Ngay lúc này, phía sau thư án, giọng Hoàng Đế Tiêu Trần Mạch vô cùng đạm mạc, vừa ngạo mạn vừa lạnh như băng, giống như con người thường ngày của kia khi còn là một tiểu thư khuê các, nam tử mà Tạ Thanh Anh tiếp xúc chỉ có người nhà và gia Chương phụ nhân nàng là Đại học sĩ Hàn Lâm Viện, bình thường nghiêm túc cẩn thận, còn ca ca của nàng, Tạ Lan Viễn, quanh năm yếu ớt nhiều bệnh, là một nam tử hết sức hòa đương kim Thánh Thượng thì hoàn toàn khác xa, khi thì hòa ái nhân hậu, khi thì sát phạt quyết đoán, khi thì chẳng nói chẳng rằng, khiến người ta nhìn không thấu những gì hắn suy đã làm quan ba năm rồi, nhưng mỗi lần gặp Hắn, Tạ Thanh Anh đều cảm thấy sợ quyền uy chí cao vô thượng của hắn, sợ đôi mắt sắc như dao, càng sợ hắn có thể nhìn xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp quan phục, biết được thân phận nữ nhi của khi bị phát hiện, không chỉ có nàng, mà ngay cả phụ thân nàng, huynh trưởng nàng, cả nhà hơn mười người, đều không có khả năng sống sao, tội khi quân, chu di cửu tộc.“Tạ Hoàng Thượng.”Sau khi đứng dậy, nghe được tiếng sột soạt từ phía đối diện, Tạ Thanh Anh biết hắn đang phê duyệt tấu không dám hỏi hắn tuyên nàng lại đây để làm gì nên đành phải đứng nghiêm trang, mắt nhìn chằm chằm xuống mũi chân của của nàng rất nhỏ, ít nhất không giống chân nam tử, đôi giày quan nàng đang mang là do chính tay mẫu thân nàng Tạ phu nhân tỉ mỉ làm ra, trông bề ngoài có vẻ lớn, song thực chất bên trong lót rất nhiều lớp vải bông, mang vào cực kỳ thoải mái dễ chịu, hoàn toàn không ảnh hưởng chuyện đi đến mẫu thân, Tạ Thanh Anh bỗng cảm thấy có chút đói bụng, hôm nay nàng vào triều sớm, lại nghị sự không ít thời gian, sau khi thức dậy nàng không kịp ăn sáng, đến tận bây giờ trong bụng chẳng có hột vốn định hạ triều sẽ đến Minh Phương Trai ở Kinh Thành uống một chén rượu ngon, sau đó mua ít sủi cảo tôm mang về phủ, thế nhưng không ngờ lại bị tuyên đến cứ ngây người nghĩ vẩn vơ cho nên không phát hiện, phía sau thư án chẳng biết Hoàng Đế đã dừng bút từ lúc nào, hắn dùng ánh mắt nhàn nhạt quan sát mắt Tiêu Trần Mạch, vị thần tử này có thể xem là môn sinh hắn đắc ý luân đầy bụng, tài văn chương lỗi lạc, bất luận là sử sách hay sách luận, đều có cách nhìn nhận độc đáo của riêng với đám lão thần trong triều kia, Tạ Thanh Anh có rất nhiều quan điểm hợp khẩu vị bởi vì thế, ba năm trước sau khi Tạ Thanh Anh đỗ Trạng Nguyên, lúc Tiêu Trần Mạch phê duyệt tấu chương, hoặc lúc dậy sớm soạn các loại cáo sắc*, hắn đều rất thích tuyên nàng đến hầu.*Cáo sắc Cáo Cáo mệnh mệnh lệnh vua ban. Sắc Sắc chỉ của nhiên, qua một thời gian, lời đồn đãi bắt đầu râm ran lan rộng khắp triều, vì sao đương kim thánh thượng không có con nối dõi, thì ra là thích nam sắc, bằng không tại sao mỗi ngày đều ở chung phòng với một biên tu thất phẩm nho nhỏ?Ban đầu, nghe được lời đồn đãi này Tiêu Trần Mạnh cực kỳ tức giận, hắn lập tức ban bố ý chỉ, người nào lan truyền lời đồn đãi vô căn cứ sẽ bị gián tam cấp, đồng thời phạt bổng lộc một từ đó, quả thật ý chỉ có tác dụng, thấy thiên tử tức giận, lời đồn đãi giảm dần rồi đến mức không còn tiếng thêm một khoảng thời gian sau Tiêu Trần Mạch tự cảm thấy bản thân mình không vì mỗi lần Tạ Thanh Anh nói chuyện hay sửa sang tấu chương trước mặt hắn, hắn lại không kiềm lòng được, ánh mắt lưu luyến trêи người một lần bận đến đêm khuya, Tạ Thanh Anh mệt mỏi ngủ gục trước thư án, hắn đã chiếm hữu môi khắc khi môi chạm môi, trong đầu Tiêu Trần Mạch ầm ầm nổ nhớ đến lịch sử huy hoàng mấy trăm năm của vương triều Đại Dận, nhớ đến lời dạy bảo tha thiết của phụ hoàng trước khi tạ hắn có thể. . .Làm sao hắn có thể. . .Động lòng với một nam nhân đây ?!Hắn như vậy, giang sơn Đại Dận triều sẽ đi về đâu, bách tính trong thiên hạ biết phải làm sao?Từ đó về sau, Tiêu Trần Mạch chưa một lần chiêu Tạ Thanh Anh đến nghị sự nữa, để nàng thảnh thơi đảm nhiệm chức vụ ở Hàn Lâm từ đó, mặc dù lòng hắn buồn bã mất mát, nhưng nghĩ đến Tạ Thanh Anh, hắn chỉ biết thở dài thườn ngày ở Hàn Lâm Viện bầu bạn với hàng vạn sách cổ, Tạ Thanh Anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn đoán dò quân tâm Đế Vương rất lòng hai người đều mang tâm sự, đợi đến khi Tạ Thanh Anh cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Trần Mạch, đã là nửa khắc sau.“Hoàng thượng,” Nàng sợ hãi khom lưng nhận tội “Vi thần đáng tội chết.”“Ồ?” Tiêu Trần Mạch mặt không đổi sắc nhìn nàng, hắn thản nhiên nói “Tạ khanh có tội gì?”Tạ khanh. . .Mỗi lần Tạ Thanh Anh nghe hắn gọi như vậy, nàng đều hãi hùng khϊế͙p͙ như là Tạ đại nhân, Tạ Lan Viễn thì còn được, nàng sẽ ghi nhớ thân phận mình bây giờ là ca ca Tạ Lan nhưng hắn gọi Tạ khanh, bởi vì trùng âm với hai chữ sau của tên nàng, khiến nàng quên mất bản thân đang ở chỗ nào, thân phận hiện tại đại diện cho ai.“Vi thần nhất thời xuất thần, ngay trước mặt hoàng thượng, đây là tội bất kính.” Nàng cúi đầu nửa năm trước nàng theo hầu bên cạnh quân vương, càng về sau mỗi lần tảo triều nàng đều đứng trong hàng ngũ đầu tiên, Tạ Thanh Anh tự nhận mình có thể hiểu rõ tính hắn vài kim thiên tử là minh quân, sai là sai, thẳng thắng nhận tội là cần không phải đại sự, bình thường đều có thể cho nếu có ý lừa gạt, vậy thì hậu quả khó nhiên, nàng vừa nói xong câu đó, Tiêu Trần Mạch cười phá lên.“Tạ khanh hẳn là đang lo lắng quốc sự? Sao Trẫm có thể trách tội Tạ khanh?”Nghe hắn nói thế, mồ hôi trêи lưng Tạ Thanh Anh chảy ròng ròng, giả sử lo lắng quốc sự thì quá tốt, nhưng đáng tiếc nàng không điều trong hoàn cảnh này, nàng chỉ có thể gật đầu hùa theo, “Vi thần tạ Hoàng Thượng thông cảm.” Tạ Lan Viễn và Tạ Thanh Anh là một đôi song sinh long phượng thaiTạ Lan Viễn là huynh trưởng, một thân đầy tài hoa học thức, chỉ tiếc quanh năm ốm yếu nhiều bệnh, thật khiến người ta lo lắng cho vị công tử dịu dàng này. Tạ Thanh Anh là muội muội, vốn rất thích học chữ đọc sách, tuy là nữ nhi nhưng may mắn được sinh ra trong một gia đình không trọng nam khinh nữ, từ nhỏ đã được danh sư và phụ thân chỉ dạy, nên kiến thức của nàng cũng chẳng thua kém vị ca ca song năm trước, Tạ Lan Viễn trở bệnh nặng, kỳ thi Hương quan trọng mà bấy lâu y mong ước cũng không thể tham gia, chỉ đành chấp nhận nằm trên giường năm trước, Tạ Thanh Anh thấy huynh trưởng thất vọng buồn khổ mà quyết tâm làm ra một chuyện tày trời. Nàng mặc lên y phục nam tử, giả dạng làm huynh trưởng thay y hoàn thành kỳ thi. Nàng tin huynh trưởng sẽ sớm bình phục, nàng giúp y vượt qua kỳ thi Hương, rồi đến kỳ thi Hội y sẽ khỏe mạnh để tham Tạ Lan Viễn vẫn không khỏe lại, chỉ có Tạ Thanh Anh một đường vượt qua thi Hương, thi Hội và thi Đình, cuối cùng còn được đích thân hoàng thượng chọn làm Trạng vậy, Tạ Thanh Anh trong thân phận của Tạ Lan Viễn đã làm quan được 3 năm, tuy chỉ là một biên tu thất phẩm nho nhỏ nhưng cũng được xem là thân tín của hoàng năm…Từ lo lắng sợ hãi ban đầu, mỗi hành động đều dè chừng cẩn thận, cho đến bây giờ có thể hào phóng bình tĩnh bước đi trong hoàng cung, chỉ có trời mới biết nàng đã trải qua biết bao nhiêu lần nguy may khi cuối cùng huynh trưởng cũng khỏe lại, nàng có thể khôi phục thân phận vốn cần tiếp tục trà trộn trong triều đình, không còn suốt ngày lo lắng hãi cần ngày ngày đối mặt với hoàng thượng, với quyền lợi chí tôn cao thượng và đôi mắt hờ hững của hắn. Không cần phải sợ hãi hoàng thượng có thể nhìn thấu thân phận nữ tử của nàng qua tầng tầng quan chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi…Tiêu Trần Mạch là cửu ngũ chí tôn của giang sơn Đại Dận và Tạ Lan Viễn là môn sinh mà hắn đắc ý đầy bụng kinh luân, văn chương lỗi lạc, cho dù là sách sử hay là sách luận đều có những kiến giải độc đáo của riêng mình. So với những lão thần trong triều, Tạ Lan Viễn có rất nhiều quan điểm hợp ý với bởi vậy sau khi “Tạ Lan Viễn” đỗ đạt Trạng Nguyên 3 năm trước, khi Tiêu Trần Mạch phê duyệt tấu chương, cáo sắc, đều rất thích triệu y theo hầu bên dần dần, Tiêu Trần Mạch cảm thấy mình thật không ổnBởi vì mỗi khi “Tạ Lan Viễn” đứng trước mặt hắn nói chuyện sửa sang lại tấu chương hắn lại bắt đầu không nhịn được mà nhìn chăm chú nhìn y. Có một lần bận bịu đến đêm khuya, khi “Tạ Lan Viễn” không chống đỡ nổi nằm trước án ngủ, hắn còn trộm hôn môi y. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandTrong nháy mắt chạm môi đó, hắn chợt nhớ tới mấy trăm năm lịch sử huy hoàng của vương triều, nhớ tới sự giáo dục ân cần của phụ hoàng quá hắn lại có thể…Sao hắn lại có thể…Động tâm với một nam tử được!Tình cảm sai lầm này, vốn đã chết yểu từ lúc bắt đầu, vốn định sẵn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Chỉ là… vì sao bản thân đã quyết tâm cắt đứt đoạn tơ tình vụng trộm, quyết tâm vùi lấp cảm tình hậu thế bất dung này dưới đáy lòng… Nhưng hắn vẫn chẳng thể quên được y là nữ tử hoặc mối quan hệ giữa hắn và y không phải quân vương thần tử, chỉ là những người bình thường không bị ràng buộc bởi trách nhiệm, hậu thế… thì tốt biết rồi ông trời vẫn thương tình hắn, khi “Tạ Lan Viễn” không phải Tạ Lan Viễn mà là Tạ Thanh Anh, là người có thể đường đường chính chính đồng hành cùng hắn tới cuối cuộc may sao, Tiêu Trần Mạch có thể lấy Tạ Thanh Anh làm thê. Tạ ái khanh, ta yêu nàng....“Hoàng thượng thứ tội” là một bộ truyện ngắn gọn, nội dung đơn giản dễ hiểu và tiết tấu cũng khá nhanh. Nói chung đây là bộ thuần H văn nên khía cạnh quan trọng nhất tất nhiên là H rồi, cảnh H nóng bỏng, hấp dẫn, chất lượng đậm đà, đảm bảo khiến các sắc nữ hài lòng. Cốt truyện tuy không quá đặc sắc nhưng vẫn khá ổn đối với một bộ H văn, giọng văn edit mượt, đầy đủ các sắc thái, đây sẽ là một lựa chọn thích hợp cho những nàng sắc nữ ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre Google/Huaban Chương 57 Sinh hoàng tử Hạ đi thu tới, chớp mắt đã đến tháng mười. Còn một tháng nữa Tạ Thanh Anh sẽ lâm bồn, Tiêu Trần Mạch càng lúc càng bồn chồn. Mấy trăm năm qua, nữ tử chết vì khó sinh nhiều không kể xiết. Tuy có thái ý và Tiết Tử Tô, nhưng Tiêu Trần Mạch vẫn lo lắng ngày đêm không thể ngủ ngon. Thấy hắn ngày càng gầy, Tạ Thanh Anh đau lòng không dứt, có điều bất luận an ủi thế nào, cũng không thể giúp hắn giảm bớt sầu lo. Kỳ thật nàng cũng sợ. Nàng có một biểu tẩu, nghe nói đã chết vì khó sinh. Để lại một nữ nhi, sau này có kế mẫu, cuộc sống cực kỳ không tốt. Nàng tin Tiêu Trần Mạch sẽ không đối xử tệ với con của hai người, nhưng mà, nàng cũng rất sợ bản thân mình gặp chuyện ngoài ý muốn. Nàng sợ chết, càng sợ bỏ lại một mình hắn lẻ loi trơ trọi trên đời. Vì thế, mấy tháng cuối thai kỳ, nàng nghe lời khuyên của Tiết Tử Tô, mỗi ngày nghiêm khắc khống chế ẩm thực, tránh cho thai nhi quá lớn, dẫn đến khó sinh. Đồng thời vào buổi sáng và ban đêm trời mát mẻ, nàng sẽ đi tản bộ trong Ngự hoa viên, tăng cường sức khỏe. Tuy tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng, song cuối cùng, vẫn xảy ra sai sót nhỏ. Sáng sớm hôm đó, Tiêu Trần Mạch mới thượng triều được một lát, đột nhiên cung nhân Ngọc Lộ Điện vội vã xông vào Kim Loan Điện, "Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương sắp sinh." "Cái gì?" Tiêu Trần Mạch hoảng hốt đứng dậy khỏi long ỷ, "Chẳng phải còn một tháng nữa sao?" "Nô tỳ cũng không biết, nửa canh giờ trước nương nương bắt đầu đau bụng, phái người mời thái y, thái y nói đã vỡ nước ối rồi ạ." "Sao không báo cho trẫm biết sớm?" Nói xong, Tiêu Trần Mạch nhanh chóng xoay người đi vào hậu điện. Lý Mậu Toàn cũng vội đuổi theo, có điều liếc mắt nhìn các đại thần còn đang đứng nguyên tại chỗ, y đành dừng bước, "Chư vị đại nhân, xin mời về trước, có chuyện quan trọng thì dâng tấu chương." Nói xong, y hấp tấp bước đi. Đợi đến khi người đã đi xa, quần thần cũng lũ lượt rời khỏi điện. Trong đám người, Hộ bộ thị Lang Giang Khiêm nháy mắt ra hiệu với một đại thần gần đó, người nọ lập tức hiểu ý, vội vàng đi đến trước mặt nguyên lão tam triều Vương thái sư, làm ra vẻ vô tình nói "Vương thái sư, Hoàng thượng sủng hạnh Hoàng hậu nương nương, ngay cả tảo triều cũng không phân nặng nhẹ, ngài xem việc này. . ." Viên quan đó vừa nói xong, không ít quan lại gần đó dừng bước, muốn nghe xem Vương thái sư nói như thế nào. Văn võ bá quan trong triều không ai không biết, vị Vương thái sư này từng là thầy dạy tiên hoàng, rồi đến đương kim thánh thượng, có thể nói là vị lão thần rất bảo thủ. Năm đó tiên hoàng chuyên sủng một phi tử, khiến hậu cung ai oán long trời lở đất, ông đã từng dâng tấu chương can gián. Mọi người chờ một lát, Vương thái sư mới vuốt râu, ung dung nói "Hồ đồ! Từ xưa kiêng kỵ sủng thiếp diệt thê, hiện tại triều đình của ta Đế Hậu cầm sắt hòa minh, kiếm điệp tình thâm, quả là đại phúc của Đại Dận, may mắn của bá tánh!" Người nọ hoàn toàn không ngờ sẽ bị Vương thái sư dạy dỗ thẳng mặt như vậy, thấy thời ông ta vô cùng ngượng ngùng. Ông ta cười to chữa cháy "Ngài nói đúng, là hạ quan thiển cận!" Thấy hoàn cảnh khó xử, ông ta nhanh chóng dời đề tài, bầu không khí mới tốt hơn một chút. Đợi mọi người đi xa, phụ tử Tạ thị luôn đi phía sau, mới thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó, hai người theo chân thái giám đi về phía hậu cung. Trong chính sảnh Ngọc Lộ Điện, Tiêu Trần Mạch không ngừng đi tới đi lui, sắc mặt âm trầm như giông bão sắp đến. Lý Mậu Toàn muốn khuyên hắn một chút, thế nhưng từ phòng sinh cứ truyền ra tiếng hét, tiếng sau dài hơn tiếng trước, y lại nuốt nước bọt, nuốt mấy lời muốn nói trở vào. "Nương nương, ngài dùng sức, đúng, chính là như vậy, hít sâu ~" "Mang thêm nước ấm tới đây!" "A ~" Dù người ở ngay bên ngoài, thế nhưng tiếng động bên trong không ngừng truyền đến. Thỉnh thoảng còn có cung nữ bê mấy chậu nước nhuốm máu đi qua trước mặt. Tiêu Trần Mạch chưa từng biết, thì ra hắn mắc chứng choáng khi thấy máu như bây giờ. Chỉ cần nhìn từng chậu máu đỏ di động đó, hắn có cảm giác váng đầu hoa mắt, đứng không vững. Tạ Chương và Tạ Lan Viễn cũng hồi hộp, nhưng thấy người Tiêu Trần Mạch đầy mồ hôi, liên tục đi tới đi lui trong sảnh, hai người rất vui mừng. Từ xưa, nữ tử nào sinh con mà không đau, dù là Hoàng hậu là nhất quốc chi mẫu, thì nỗi đau khi sinh con này không ai có thể gánh chịu thay. Cũng may, phu quân nàng thật lòng yêu nàng. "Hoàng thượng," Tạ Chương khuyên nhủ "Hay là ngài về Thừa Quang Điện trước đi? Đến khi hài tử ra đời, thần sẽ lập tức sai người báo tin cho ngài." Dù sao, thân thể hắn đáng giá ngàn vàng, là gốc là rễ của quốc gia. Giờ khắc này, sắc mặt hắn thật sự không tốt lắm. "Không." Tiêu Trần Mạch lắc đầu, quả quyết cự tuyệt "Trẫm không đi đâu cả, trẫm muốn ở cạnh Thanh nhi." Dứt lời, hắn nghe tiếng Tạ Thanh Anh hét càng lúc càng to bên trong, loáng thoáng còn nghe được hai chữ hoàng thượng. Tiêu Trần Mạch lo lắng phát điên, hắn chịu không nổi nữa, phóng nhanh vào nội thất. "Hoàng thượng, ngài không thể vào!" Tạ Chương vội cản lại, thế nhưng Tiêu Trần Mạch đi quá nhanh, mới đó đã không thấy bóng dáng. Mùi máu tanh nồng đậm khắp phòng, cung nhân bận rộn tới lui. Khi thấy hắn, cung nhân chỉ cúi đầu coi như hành lễ rồi tất bật tiếp. "Thanh nhi, trẫm đã đến rồi, trẫm ở đây." Tiêu Trần Mạnh vọt tới trước giường, nắm chặt tay Tạ Thanh Anh. Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn không thể nào tin được, mới sáng nay nữ nhân này còn cười ngọt ngào với hắn, đón nhận nụ hôn dịu dàng của hắn. Bây giờ, hai mắt Tạ Thanh Anh nhắm nghiền, tóc mai bị mồ hôi thấm ướt đẫm, bết dính hai bên má, sắc mặt trắng bệch như giấy. Dưới thân nàng, máu đỏ loang lỗ, cực kỳ chói mắt. Vừa nhìn thấy, Tiêu Trần Mạch đã cảm thấy vạn tiễn xuyên tim, toàn thân rét run. Hắn cố nén quay đầu quát thái y "Đã qua hai canh giờ rồi, sao nàng còn chưa sinh?" "Hoàng thượng," Đỗ Nhược lau mồ hôi trán đáp "Cửa cung mở quá nhỏ, đầu hài tử bị kẹt rồi." Nghe xong, Tiêu Trần Mạch gần như phát điên, Tiết Tử Tô bên cạnh vội tiếp lời "Hoàng thượng đừng nóng vội, theo kinh nghiệm của dân nữ, có thể nương nương mang song thai." "Song thai?" Tiêu Trần Mạch khiếp sợ cực điểm. Giờ khắc này, phản ứng đầu tiên của hắn không phải vui sướng, mà là sợ hãi. Sinh một đứa đã cực kỳ khó khăn, bây giờ là song thai, vậy chẳng phải càng nguy hiểm hay sao? "Đúng thế," Tiết Tử Tô gật đầu, "Bụng nương nương lớn hơn các thai phụ bình thường một chút, hơn nữa chính nàng cũng là thai song sinh." Đang lúc nói chuyện, Tạ Thanh Anh bỗng tỉnh lại sau khi được cung nhân lau nước ấm. Thấy Tiêu Trần Mạch chẳng biết xuất hiện từ khi nào, sắc mặt nàng thay đổi, vội hét lên với hắn "Hoàng thượng, chàng mau ra ngoài đi!" "Thanh nhi, nàng cảm thấy thế nào?" "Chàng ra ngoài trước đi." Nàng không muốn hắn nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của mình. Tiết Tử Tô từng nói với nàng, nam nhân trong dân gian sau khi chứng kiến nương tử mình sinh con, sẽ để lại bóng ma trong lòng, thậm chí sợ hãi không làm chuyện phu thê. "Thanh nhi." Tiêu Trần Mạch đau lòng nhìn nàng. Đúng lúc này, Tạ phu nhân vừa ra ngoài không lâu đã trở lại, bà cũng vội khuyên nhủ "Hoàng thượng, ngài ra ngoài trước đi, ngài ở chỗ này, Thanh nhi sẽ khẩn trương." Nghe nhạc mẫu đại nhân nói như vậy, Tiêu Trần Mạch vô cùng bất đắc dĩ, lúc này hắn mới chịu đi ra ngoài. Lòng như lửa đốt chờ bên ngoài đại điện thêm một canh giờ, rốt cuộc, bên trong truyền ra tiếng khóc lanh lảnh của hài nhi. "Sinh rồi!" Nghe được động tĩnh, Tạ Chương và Tạ Lan Viễn đều vui mừng. Còn Tiêu Trần Mạch thì lập tức xông vào phòng sinh một lần nữa. Vừa mới bước vào cửa, hắn đã gặp ma ma đi ra báo tin mừng, phía sau là hai nhũ nương trên tay bế hai hài nhi nằm trong khăn quấn màu vàng sáng. "Chúc mừng Hoàng thượng, nương nương sinh hạ hai hoàng tử!" "Nàng sao rồi?" "Nương nương chỉ mất sức, những mặt khác không đáng lo ạ." "Tốt quá." Thấy long nhan tràn ngập vui mừng, hai nhũ nương đều tiến lên một bước, cho rằng Hoàng thượng muốn xem hai vị hoàng tử. Ai ngờ, hắn chẳng thèm liếc một cái, chạy thẳng vào nội thất. "Thanh nhi ~" ~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~

hoàng thượng thứ tội